You are here
Tâm sự 

Ngày anh đi em buồn biết mấy, mình chia tay sau bao ngày quen nhau

Anh có biết không ở nơi đây em vẫn nhớ anh, hình bóng của anh vẫn còn đó. Hơi ấm của anh vẫn còn nơi đây. Nếu như mình không phải xa nhau có lẽ em đã không mất anh mãi mãi. Số phận thật trớ trêu phải không? Nó như đùa giỡn với anh và em phải không? Em đã không níu, giữ được anh ở lại với em. Một năm anh và em chia tay rồi, lẹ quá phải không anh? Anh chia tay chỉ vì em là một cô gái nhà quê nghèo khó. Thật vậy em biết thân phận của em không dành cho anh nên ngày anh đi câu hát này đã vang lên trong đầu em: “Ngày anh đi em buồn biết mấy, mình chia tay sau bao ngày quen nhau.” Câu hát ấy sau một năm nó vẫn còn in đậm trong đầu em, sau một năm mình chia tay nhau.

>> phong kham da khoa 3 thang 2

Ngày đầu quen nhau em vẫn nhớ như in

Anh ơi, anh có biết không em vẫn còn nhớ như in ngày anh gặp em. Ngày anh gặp em thật là tình cờ. Em đứng lóng ngóng chờ xe buýt khi đi làm về, anh đi ngang qua đụng trúng em. Anh vội vàng xin lỗi hỏi em có sao không rồi anh đi nhanh. Nhưng rồi 1 tuần sau đó anh gặp em tại 1 quán nước vỉa hè. Em đang uống 1 ly sinh tố anh thấy em anh lại bảo cho anh làm quen em nhé. Em đồng ý và từ đó anh và em nảy sinh tình cảm vì anh bảo anh đã gặp em rồi.

ngày anh đi

Những kỉ niệm đẹp trong em

Rồi tháng ngày mình yêu nhau diễn ra êm đềm. Anh biết em thích ăn kem nên mỗi khi đi làm về anh đều chở em về nhà và dành tặng cho em 1 que kem. Kem Sài Gòn tương đối rẻ, không mắc lần nào anh cũng mua 2 cây 1 cây cho anh và 1 cây cho em.

Rồi cũng như bao cặp khác em được anh dẫn đi chơi công viên, đi dạo mát bên Bến phà Thủ Thiêm. Những kỉ niệm đó làm sao em quên được. Em vẫn còn nhớ anh đã tặng em 1 con gấu bông to đến giờ em vẫn còn giữ đó là vật em yêu quý nhất.

ngày anh đi 1

Ngày anh đi đã đến

Rồi cái gì đến cũng phải đến thôi đúng không anh? Anh đã từng nói yêu em và chỉ yêu mãi mình em thôi. Thế nhưng trong một lần có công việc em đi ngang qua nhà anh em đã phát hiện anh chuẩn bị đi với 1 cô gái sang trọng. Về nhà em nhắn tin em hỏi:

  • Anh đang làm gì đó?
  • Anh đi công chuyện xíu về anh nhắn tin với em.

Em cứ ngỡ anh sẽ về nhắn tin cho em. Nhưng không những gì em thấy nó đã tố cáo tất cả. Anh vui chơi bên cô gái kia rồi quên nhắn tin cho em. Sáng hôm sau, anh rủ em ăn sáng và cà phê như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Sau khi ăn sáng xong anh nói với em:

  • Thủy à em phải thật bình tĩnh nghe anh nói nhé.
  • Em nghe đây anh.
  • Em là cô gái dễ thương hiền dịu. Thế nhưng em chỉ là 1 cô công nhân với cuộc sống khó khăn. Anh đã phải lòng một người con gái khác giàu có rồi em.

Em nghe xong như sét đánh ngang tai. Quả thật những gì em thấy ở nhà anh là sự thật. Em khóc nức nở, mặc cho em khóc anh vẫn nói:

  • Anh biết như thế là không phải với em, nhưng lấy một người giàu có về làm vợ thì cuộc sống mới đỡ vất vả em à. Chúng ta chia tay nhau đi.

ngày anh đi 2

Đoạn kết

Nói xong anh bỏ đi để lại mình em bơ vơ trong quán. Em chạy vào nhà vệ sinh của quán cố gắng khóc thật to để quên đi nỗi đau. Đó là ngày anh đi, em không thể níu kéo anh lại được. Sau gần nửa năm yêu nhau anh có thể phũ phàng bỏ em. Em hiểu vì em nghèo quá, anh không thể nuôi nổi em, cũng vì cái nghèo chắc chẳng ai yêu em đâu phải không anh?

Giờ ngồi nơi đây em vẫn nhớ anh, vẫn mong ngày anh đi chưa hề xảy ra. Nhưng đó là giấc mơ thôi phải không anh? Nếu anh quay về với em chúng mình sẽ làm lại từ đầu và em sẽ quên hết quá khứ để tình đôi ta lại đẹp như xưa.

Related posts

Leave a Comment