You are here
Chuyện gia đình 

Tâm sự của một đứa con lầm lỗi

Tôi may mắn sinh ra trong một gia đình giàu có, nhà lầu xe hơi đầy đủ. Vì tôi là con trai một nên luôn được ba mẹ cưng chiều. Cưng như trứng hứng như hoa như vậy, nên tôi không thiếu thứ gì cả. Tôi học hành cũng không đến nỗi tệ, 3 cấp tôi đều là học sinh giỏi. Cho đến khi tôi vào đại học, sóng gió bắt đầu ập đến với tôi. Năm đầu tiên khi vào đại học, học kì 2 năm đó tôi bị chúng bạn khích khiến tôi sa đà, lạc lối. Và tôi giờ đã trờ thành đứa con lầm lỗi. Giờ ngồi nơi đây tôi vô cùng ân hận và nhớ gia đình.

đứa con lầm lỗi

Một đứa con lầm lỗi

Tôi ngồi nhớ lại học kì 2 năm nhất đại học, sau khi tôi đã khá thân với một số thằng bạn ở Sài gòn này. Chúng nó bảo tôi rằng:

  • Ê Tuấn tao thấy mày con nhà giàu chăm chỉ học hành quá không giống dân chơi gì hết. Muốn làm dân chơi không? Tối nay tao dẫn đi
  • Đi đâu?
  • Đi bar

Tôi bị kích thích trí tò mò, tôi chưa từng đi bar cũng như chưa từng biết đến bar là gì. Bị kích thích trí tò mò trong một phút sao nhãng tôi nhận lời tụi bạn ngay. Tối hôm đó như đã hẹn tụi nó tôi đến quán bar địa chỉ mà tụi nó cho. Thằng Lâm đứng chờ tôi, thấy tôi nó liền bảo:

  • Lề mề quá lẹ đi mày.

Nói xong nó cầm tay tôi kéo tôi đi nhanh vào quán bar. Âm nhạc to cùng với những bạn trẻ nhảy múa thác loạn làm tôi choáng ngợp. Thấy tôi còn bỡ ngỡ thằng Tùng nó bảo tôi:

  • Mới vô chưa quen nhưng dần dần đi với tụi tao mày sẽ quen thôi.
  • Vậy hả? Vậy tao sẽ thường xuyên đi với tụi bay.

Chẳng hiểu sao mỗi lần tụi bạn tôi kích thích là tôi nhận lời ngay. Hôm đó tôi về nhà cảm giác người nó cứ lâng lâng thế nào đó. Về nhà suy nghĩ tôi nhủ thầm:” Đúng rồi mình là con trai một, được ba mẹ cưng chiều cho tiền xài thoải mái tại sao lại không xài.” Thế là từ ngày hôm đó tôi bắt đầu tiêu tiền ba mẹ cho vào việc đi bar thường xuyên hơn với bạn bè.

Lầm lỗi bắt đầu từ đây

Từ ngày tôi biết đi bar, tối nào tôi cũng nói dối ba mẹ là đi làm thêm, rồi xe xua quần áo. Cứ tới chỗ hẹn cùng với mấy thằng bạn của tôi là tôi thác loạn, rượu bia đủ kiểu. Rồi đến một hôm, thằng Tùng bảo với tôi:

  • Mày chưa đủ đô chơi với tụi tao, đi bar mà chỉ bia rượu là xoàng, mày phải biết chơi cái này.
  • Cái gì vậy?
  • Cứ thử đi là biết

Tôi thầm nghĩ đã là dân chơi thì cứ thử chả sao cả. Tôi cầm gói bột trắng mà thằng Tùng đưa, nó bật hộp quẹt và 1 làn hương tỏa ra từ gói bột.

  • Hít sâu vào mày, thấy sao rồi?
  • Đã quá

Hít xong tôi có cảm giác lâng lâng và đầu óc quay quay. Bỗng chốc mọi thứ như mờ ảo. Rồi tôi ra sàn nhảy múa thác loạn cùng với tụi bạn. Từ đó trở đi mỗi khi đi bar tôi thường cùng tụi bạn hít thứ bột trắng đó, thứ bột trắng đó tụi bạn nói rằng dân chơi là phải biết thứ này, không biết là không phải dân chơi. Thế là từ đó tôi ăn chơi thác loạn và học hành sa sút

Tôi đứa con lầm lỗi

Thế rồi một ngày kia khi đang say sưa trong bar, tôi hít một hơi, bỗng dưng tôi vật ra sàn và tôi sùi bọt mép rồi ngất đi. Thấy sợ quá tụi bạn vội đưa tôi vào bệnh viện, rồi gọi ba mẹ tôi lên. Ba mẹ tôi sốc và khóc khi biết tôi chơi ma túy và bị sốc thuốc. Sau khi ra viện tôi vẫn còn bị ma túy hành hạ, tôi lên cơn khi thiếu thuốc. Có ba mẹ nào mà nhìn con mình như thế không đau lòng đâu.

đứa con lầm lỗi là tôi

Rồi ba mẹ tôi cho tôi vào trại cai nghiện. Ngày vào trại cai nghiện, nhìn vẻ mặt ba mẹ tôi buồn lòng tôi cũng đau lắm. Tôi là một đứa con lầm lỗi, một đứa con hư hỏng. Tôi đã vào trại được 3 tháng ngồi ngẫm lại tôi thấy mình thật có lỗi với ba mẹ. Ba mẹ cho ăn học thì không ăn học, nghe lời chúng bạn nên mới ra thế này. Quả thật tôi là một đứa con lầm lỗi. Tuy chưa cai nghiện xong nhưng tôi tự nhủ rằng sẽ làm lại cuộc đời và sống tốt hơn với ba mẹ để chuộc lại lỗi lầm này.

Related posts

Leave a Comment